Khi Một CEO May Mặc Gặp Một CEO Mỹ Phẩm: Câu Chuyện Về Mở Rộng Và Trao Quyền
Có những cuộc gặp không ồn ào nhưng lại thay đổi cả một giai đoạn phát triển. Cuộc gặp giữa tôi, Nguyễn Thị Lan Phương, và chị Lê Nguyên Trang Nhã là như vậy. Tôi có gần 20 năm gắn bó với mỹ phẩm cao cấp Hàn Quốc, đi lên bằng uy tín thật, trải nghiệm thật và tệp khách hàng trung thành. Tuy nhiên, càng làm lâu tôi càng thấm một điều: giỏi nghề chưa chắc đã mở rộng được quy mô. Bởi vì mở rộng là câu chuyện của hệ thống và con người, không chỉ là câu chuyện của sản phẩm.
Chị Nhã là nữ CEO trong ngành may mặc xuất khẩu, đồng thời làm coaching kết nối đội nhóm hạnh phúc cho doanh nghiệp. Nghe thì có vẻ là hai thế giới khác nhau, nhưng khi ngồi lại nói chuyện, tôi thấy chúng tôi gặp nhau ở đúng một điểm: muốn đi đường dài thì không thể “ôm hết”. Và muốn đội ngũ mạnh thì người lãnh đạo phải biết trao quyền đúng cách.

Vì Sao Tôi Bị Mắc Kẹt Dù Uy Tín Đã Có Sẵn
Phương nói với chị Nhã rằng doanh nghiệp của tôi không thiếu sản phẩm tốt, cũng không thiếu khách hàng. HIện tại Phương đang mặc kẹt nhân bản doanh nghiệp. Tôi làm nghề sâu, tư vấn kỹ, hiểu da và hiểu người, nên khách hàng tin. Tuy nhiên, chính sự tin đó lại khiến mọi thứ quay về một vòng lặp quen thuộc. Việc gì quan trọng cũng phải qua tôi, câu hỏi nào khó cũng phải chờ tôi, và mỗi lần tôi bận thì cả hệ thống chậm lại.
Trên thực tế, tôi làm nhiều nhưng cảm giác vẫn “kẹt” vì tốc độ tăng trưởng của doanh nghiệp đang phụ thuộc vào sức của một người. Tôi cũng từng nghĩ chỉ cần tuyển thêm người là xong. Tuy nhiên, càng tuyển tôi càng thấy rõ: nếu không có tiêu chuẩn, không có khung đào tạo và không có cơ chế chịu trách nhiệm, thì người mới vào vẫn chỉ biết chờ chỉ đạo. Còn tôi thì càng bận hơn.
Lê Nguyên Trang Nhã, Chị Nhã Nói Một Câu Khiến Tôi Thức Tỉnh
Chị Nhã hỏi tôi một câu rất thẳng: “Phương có muốn doanh nghiệp lớn lên, hay chỉ muốn Phương giỏi hơn?”
Câu đó làm tôi im lặng vài giây.
Vì tôi nhận ra mình quen giải quyết vấn đề.
Thay vì xây hệ thống để vấn đề không lặp lại.
Chị nói rằng trao quyền không phải là buông tay.
Mà là chuyển từ “làm thay” sang “thiết kế tiêu chuẩn”.
Trong nhà máy may mặc, chị không thể kiểm từng đường kim mũi chỉ.
Tuy nhiên, chị có thể thiết lập chuẩn chất lượng rõ ràng.
Bên cạnh đó, chị xây quy trình kiểm tra theo từng tầng.
Và chị thống nhất cách phản hồi khi có lỗi phát sinh.
Chính vì vậy, hệ thống vẫn chạy đều.
Đồng thời, chất lượng vẫn được giữ vững.
Và người lãnh đạo không bị kéo xuống xử lý việc nhỏ.
Nghe đến đây, tôi hiểu vì sao mình kẹt.
Tôi đang kiểm soát bằng sức, chứ chưa kiểm soát bằng hệ thống.Trao Quyền Đúng Là Trao Trong Một Cái Khung
Tôi nói thật với chị Nhã rằng tôi sợ nhất là giao việc rồi chất lượng giảm, khách hàng mất niềm tin, thương hiệu bị ảnh hưởng. Chị gật đầu và bảo đó là nỗi sợ rất bình thường của người làm nghề có tâm. Tuy nhiên, chị nhấn mạnh rằng không phải trao quyền làm giảm chất lượng, mà là trao quyền không có khung mới làm giảm chất lượng.
Chị gợi ý tôi bắt đầu từ ba thứ rất cụ thể. Đầu tiên là tiêu chuẩn tư vấn, nghĩa là tôi phải viết ra cách tôi phân tích da, cách tôi hỏi khách hàng, cách tôi chốt routine và cách tôi xử lý phản hồi. Sau đó là đào tạo theo kịch bản. Nghĩa là nhân sự không học thuộc lời nói của tôi, mà học logic phía sau. Cuối cùng là cơ chế kiểm soát theo tầng, nghĩa là người mới làm theo checklist. Người cứng hơn được quyền quyết, và người quản lý chịu trách nhiệm cuối cùng trước khi đến lượt tôi.
Khi có khung như vậy, tôi không còn là “nút cổ chai”. Đồng thời đội ngũ cũng có đường để trưởng thành.
Tôi Nhận Ra Mình Cần Từ “Người Giỏi Nghề” Thành “Người Xây Đội”
Trong nhiều năm, điểm mạnh của tôi là tư vấn cá nhân hoá. Tôi tin vào việc chọn đúng sản phẩm, đúng hoạt chất, đúng giai đoạn. Tuy nhiên, chị Nhã giúp tôi nhìn thêm một lớp nữa: cá nhân hoá không chỉ dành cho khách hàng, mà còn dành cho nhân sự. Nếu tôi muốn họ làm được việc, tôi phải dạy theo năng lực. Tôi phải giao theo cấp độ và đo bằng tiêu chuẩn rõ ràng.
Chị nói rằng nhiều chủ doanh nghiệp mắc kẹt vì họ muốn nhân sự “tự hiểu”, nhưng lại không cung cấp bản đồ. Khi không có bản đồ, người ta sẽ làm theo cảm giác. Mà làm theo cảm giác thì kết quả không ổn định. Vì vậy, việc của tôi là biến kinh nghiệm 20 năm thành hệ thống. Và sau đó để đội ngũ có thể học, thực hành và cải thiện mỗi tuần.
Lúc đó tôi mới thấy nhẹ. Vì hóa ra mở rộng không phải làm nhiều hơn. Mở rộng là làm đúng việc của người lãnh đạo.
Văn Hoá Đội Nhóm Là Thứ Giữ Doanh Nghiệp Đi Xa
Chị Nhã làm coaching về gắn kết đội nhóm hạnh phúc, nên chị nhấn mạnh văn hoá rất mạnh. Chị nói doanh nghiệp có thể tăng doanh thu nhanh, nhưng nếu đội ngũ mệt và rời rạc thì tăng trưởng sẽ gãy. Trên thực tế, nhiều tổ chức thất bại không phải vì thiếu khách, mà vì thiếu niềm tin trong nội bộ.
Tôi nghe và thấy đúng với mình. Tôi xây thương hiệu bằng uy tín và sự tử tế. Tuy nhiên, nếu đội ngũ không thấm tinh thần đó, họ sẽ chỉ làm đúng thao tác mà thiếu “chất” trong cách phục vụ. Vì vậy, chị gợi ý tôi dành thời gian chia sẻ triết lý làm nghề cho nhân sự. Như vậy, họ hiểu vì sao mình chọn sản phẩm kỹ, vì sao mình không chạy theo trend, và vì sao mình luôn đặt hiệu quả thật lên trước lợi nhuận.
Khi nhân sự hiểu “vì sao”, họ sẽ chủ động hơn, vững vàng hơn và làm việc có trách nhiệm hơn.
Một Giai Đoạn Mới Của Tôi Bắt Đầu Từ Cuộc Trò Chuyện Này
Sau buổi chia sẻ với chị Nhã, tôi không còn hỏi “làm sao bán nhiều hơn” theo kiểu ngắn hạn. Tôi bắt đầu hỏi “làm sao để đội của mình lớn lên”, “làm sao để khách hàng vẫn được chăm tốt khi tôi không trực tiếp tư vấn”, và “làm sao để tôi thoát khỏi việc bị kéo vào mọi chi tiết mỗi ngày”.
Chị Nhã bảo nếu tôi muốn mở rộng trong vài năm tới, tôi cần đặt mục tiêu không phải doanh thu trước, mà là cấu trúc trước. Tôi cần có người quản lý tư vấn, người quản lý vận hành, và cơ chế đào tạo nội bộ chạy đều. Khi nền này vững, doanh thu sẽ là kết quả tự nhiên. Thậm chí, đó không phải là thứ mình phải gồng để kéo.
Nghe vậy, tôi thấy rõ con đường hơn. Bởi vì tôi đã có uy tín, có sản phẩm, có tệp khách. Điều tôi cần là khả năng trao quyền và chuẩn hoá để nhân bản.
Mở Rộng Không Phải Là Đua Nhanh, Mà Là Đi Đúng
Câu chuyện giữa tôi và chị Lê Nguyên Trang Nhã không phải câu chuyện màu mè.
Đó là cuộc trao đổi rất thật về nỗi mắc kẹt của một người làm nghề lâu năm.
Và đó cũng là cách một nữ CEO vận hành hệ thống giúp tôi thấy đường đi mới.
Tôi trân trọng lời khuyên của chị vì nó không chỉ là kỹ thuật quản trị.
Quan trọng hơn, đó là tư duy lãnh đạo và tư duy phát triển bền vững.
Nếu muốn doanh nghiệp đi xa, người lãnh đạo phải tin đội ngũ.
Đồng thời, người lãnh đạo phải thiết kế tiêu chuẩn để đội ngũ làm đúng.
Và tôi cũng tin điều này bằng trải nghiệm gần 20 năm làm mỹ phẩm cao cấp.
Nếu tôi chuyển được kinh nghiệm thành hệ thống, tôi sẽ giúp được nhiều người hơn.
Ngoài ra, tôi sẽ phục vụ được nhiều khách hàng hơn mỗi ngày.
Do đó, tôi có thể mở rộng doanh nghiệp theo cách bền vững hơn.
Nếu bạn cũng đang ở giai đoạn “giỏi nhưng kẹt”, hãy nhớ một điều.
Không phải bạn thiếu năng lực, mà bạn thiếu cấu trúc để nhân bản năng lực.
Khi bạn dám trao quyền trong một khung rõ ràng, doanh nghiệp sẽ chuyển pha.
Và từ đó, một giai đoạn phát triển mới sẽ tự mở ra.


